Tôi từng là đứa trẻ mang gánh nặng của kỳ vọng. Tôi không muốn con mình lớn lên như vậy.

Hồi học Vstar School — trường của mẹ tôi — có một điều tôi không bao giờ quen được.

Mỗi khi tôi làm gì sai trong lớp, giáo viên không la tôi — họ ngại vì tôi là “con chủ trường.” Mỗi khi tôi được điểm cao, tôi không biết đó là vì tôi giỏi hay vì ai đó muốn lấy lòng mẹ. Mỗi khi tôi bước vào trường, tôi mang theo một cái nhãn mà tôi không chọn.

Tôi ghét cái nhãn đó.

Không phải vì tôi không yêu mẹ. Mà vì tôi muốn được thấy là chính mình — không phải là phần mở rộng của ai đó khác.


Bây giờ nhìn lại, tôi hiểu điều mình muốn hồi đó là gì: được tôn trọng như một cá nhân riêng biệt, có tiếng nói, có quyền tự chọn, có khoảng không gian để phát triển theo cách của mình.

Đó chính xác là điều mà phương pháp Montessori đặt ở trung tâm.

Montessori không nhìn đứa trẻ như một tờ giấy trắng cần người lớn viết lên. Montessori nhìn mỗi đứa trẻ như một cá nhân đã có sẵn tiềm năng riêng — việc của cha mẹ không phải là nhào nặn con theo khuôn mẫu, mà là chuẩn bị môi trường phù hợp để tiềm năng đó tự nở ra.


Tôi có một người bạn — ba của hai đứa con nhỏ. Anh kể với tôi rằng anh luôn muốn con trở thành bác sĩ vì đó là điều anh không làm được. Khi đứa lớn tỏ ra mê vẽ hơn mê toán, anh tìm cách “hướng lại” — ép thêm toán, giảm bớt thời gian vẽ.

Tôi hỏi anh: “Anh muốn con anh hạnh phúc hay muốn con anh thành công?”

Anh im lặng khá lâu trước khi nói: “Hai cái đó khác nhau à?”

Với Montessori — có. Và sự khác biệt đó rất quan trọng.


Cuốn sách “Chìa Khóa Kỳ Diệu Cho Việc Nuôi Dạy Con Theo Phương Pháp Montessori Khi Ở Nhà” có một chương tôi đọc đi đọc lại nhiều lần: phần về vai trò của cha mẹ trong Montessori.

Không phải cha mẹ biết ít hơn. Không phải cha mẹ ít quan trọng hơn. Mà là cha mẹ học cách quan sát trước khi can thiệp — để hiểu con đang ở đâu trong hành trình phát triển của mình, thay vì áp đặt con phải ở đâu theo lịch trình của mình.

Đó là thay đổi nhỏ trong tư duy, nhưng khác biệt rất lớn trong kết quả.


Tôi lớn lên với nhiều đặc quyền — nhưng cũng với nhiều áp lực vô hình. Tôi biết cảm giác không biết mình đang làm điều gì vì mình muốn hay vì mình cần phải muốn.

Thứ tôi muốn trao cho những đứa trẻ của thế hệ tiếp theo — dù là con tôi hay con bạn — là được lớn lên biết mình là ai.

Cuốn sách này là một phần của hành trình đó.


Leave a comment