Bạn bè tôi

Tôi từng nghĩ mình ổn khi một mình. Tôi tự giải quyết được. Tôi không cần ai giữ tay mình trong những lúc khó. Tôi nghĩ đó là sự trưởng thành.

Sau này tôi hiểu ra — đó không phải trưởng thành. Đó là thói quen của người lớn lên trong môi trường mà cảm xúc là thứ bạn tự xử lý trong im lặng.

Bạn bè không phải xa xỉ phẩm. Không phải thứ dành cho người có nhiều thời gian. Không phải thứ bạn tìm khi đã giải quyết xong mọi thứ khác.

Bạn bè là thứ giúp bạn không mất mình trong những lúc bạn gần như không còn nhận ra mình là ai.

Tôi đã có những năm tháng ở New York — một mình, không ai biết mình, không ai nhớ đến mình. Tôi tưởng tôi ổn. Tôi không ổn. Và sự khác biệt duy nhất giữa hai phiên bản đó của tôi là có người ngồi lại và hỏi thật: “Mày đang thế nào?”

Ai cũng cần điều đó. Kể cả người hay nói mình không cần.

Đây là bạn tôi.