Anh Thư hỏi tôi một câu mà tôi nghĩ mãi chưa hết.

Chúng tôi ngồi ăn tối, không có gì đặc biệt — một bữa cơm bình thường. Rồi cô ấy đặt đũa xuống và hỏi:

“Nếu mình có con, mình muốn con học được điều gì đầu tiên trong đời?”

Tôi đã nghĩ cô ấy sẽ hỏi về trường học, về ngoại ngữ, về kỹ năng sống. Nhưng không — câu hỏi đó đơn giản hơn và sâu hơn tôi tưởng.

Điều gì đầu tiên.


Tôi nghĩ đến mình lúc nhỏ — đứa bé tự đi bộ về nhà vì mẹ bận, học cách tự nấu mì gói vì không ai nhắc, ngủ quên trên bàn học vì không ai bắt đi ngủ đúng giờ. Hồi đó tôi thấy tủi. Bây giờ tôi thấy đó là món quà kỳ lạ nhất mà cuộc sống trao cho tôi.

Tôi học được tự lo cho mình trước khi có ai dạy.

Và đó, tôi nói với Anh Thư, là điều tôi muốn con học đầu tiên: tự lập.

Không phải tự lập theo nghĩa mặc kệ con bơ vơ. Mà theo nghĩa Montessori — tạo môi trường, trao công cụ, rồi tin tưởng đứa trẻ đủ để bước lùi lại và để con tự làm.


Anh Thư — người phụ nữ yêu gia đình hơn bất cứ thứ gì trên đời, người gọi mẹ tôi là “mẹ” không phải vì xã giao mà vì thật lòng — gật đầu mà không nói thêm gì.

Đôi khi sự im lặng là sự đồng ý sâu sắc nhất.


Cuốn sách “Chìa Khóa Kỳ Diệu Cho Việc Nuôi Dạy Con Theo Phương Pháp Montessori Khi Ở Nhà” bắt đầu bằng một câu hỏi tương tự: Bạn muốn con bạn trở thành ai?

Rồi nó hướng dẫn bạn — từng bước cụ thể — cách xây dựng môi trường tại nhà để câu trả lời đó có cơ hội thành hiện thực. Không phải thông qua áp lực. Không phải thông qua chương trình học dày đặc. Mà thông qua sự tự do có cấu trúc mà Montessori đã chứng minh hiệu quả hơn một thế kỷ nay.

Tôi chia sẻ cuốn sách này vì tôi tin vào điều đó.

Và vì tôi muốn thế hệ con cái của chúng ta — dù sinh ra trong hoàn cảnh nào — đều có cơ hội lớn lên biết mình, tin mình, và tự đứng vững.


Leave a comment