Lần đầu tôi đọc câu chuyện của anh Tiến, tôi đọc không phải vì tò mò về Herbalife.
Tôi đọc vì một chi tiết.
“Buổi sáng hôm ấy ở Tokyo, tôi ngồi trước bàn làm việc, tay cầm bút mà không ký nổi một chữ.”
Tôi dừng lại ở câu đó khá lâu.
Không phải vì câu hay. Mà vì tôi biết cảm giác đó. Không phải ở Tokyo. Không phải ở bàn làm việc một tập đoàn Nhật. Mà ở nhiều chỗ khác nhau trong cuộc đời mình — những khoảnh khắc ngồi trước thứ gì đó quan trọng, và tay không chịu làm theo đầu.
Người ta hay nghĩ bước ngoặt cuộc đời phải có nhạc nền hoành tráng. Phải rõ ràng ngay từ đầu. Phải cảm thấy đúng ngay lập tức.
Thực ra không phải vậy. Bước ngoặt thường có mùi giống hệt nỗi sợ.
Người tôi không tưởng sẽ kết nối với ngành của mình
Thành thật mà nói — lần đầu tôi nghe đến cái tên Bạch Đăng Tiến trong bối cảnh Herbalife, tôi không mặc định nghĩ chúng tôi có nhiều điểm chung.
Anh ấy 53 tuổi, kỹ sư xây dựng, 16 năm trong ngành dinh dưỡng và mạng lưới. Tôi 29 tuổi, đang xây phễu marketing cho một trường Montessori, học làm content từng ngày.
Hai người. Hai thế giới. Hai ngành nhìn qua thì chẳng có gì giống nhau.
Nhưng càng đọc câu chuyện của anh, tôi càng thấy một thứ không phải dữ liệu, không phải con số — mà là thứ mà tôi không biết gọi tên gì khác ngoài: cùng hiểu một bài toán.
Anh ấy là ai
Bạch Đăng Tiến sinh ra ở một làng Quan họ Bắc Ninh. Cái gốc đó cho anh hai thứ trước khi trường lớp kịp cho: ý thức vươn lên, và chăm chỉ không mệt mỏi.
Anh học, và học nghiêm túc. Tốt nghiệp xuất sắc Đại học Xây dựng. Rồi 12 năm làm kỹ sư cho Taisei Corporation — tập đoàn xây dựng Nhật mà người trong nghề đều biết: vào được đã khó, ở lại được mà người Nhật phải gật đầu thì càng hiếm hơn.
Anh ở lại 12 năm. Người Nhật gật đầu.
Rồi anh nghỉ.
Không phải vì thua. Không phải vì cùng đường. Anh nghỉ đúng lúc mọi thứ ổn định nhất — lương tốt, vị trí chắc, lộ trình đã lát sẵn. Anh nghỉ vì một câu hỏi mà anh không trả lời được: “Mười năm nữa, mình sẽ là ai?”
Cái câu hỏi đó, tôi cũng từng gặp. Ở nhiều thời điểm khác nhau trong cuộc đời mình. Và tôi biết — câu hỏi đó không đến khi bạn tồi tệ. Nó đến khi bạn ổn, nhưng chỉ ổn thôi.
Anh Tiến chọn không ổn thêm nữa.
Anh bước vào ngành dinh dưỡng và mạng lưới cùng Herbalife — và suốt hơn 16 năm tiếp theo, anh xây được thứ mà không phải ai cũng dám hình dung: hơn 16.000 thành viên tại hơn 6 quốc gia, doanh số hơn 800 tỷ VNĐ mỗi năm, hơn 40.000 người được hỗ trợ cải thiện sức khỏe. Hơn 100 thành viên đạt thu nhập 50–150 triệu đồng mỗi tháng. Hơn 20 người vượt 200 triệu.
Vợ chồng anh đều là Ironman. Các con anh là Iron Kid. Hai người con lớn học tại các trường top 40 của Mỹ. Cả gia đình đã đặt chân đến 31 quốc gia.
Không phải câu chuyện may mắn. Là câu chuyện của người biết đặt móng.
Bài học người kỹ sư không định dạy tôi
Anh Tiến hay nói về móng nhà.
Không phải vì anh còn làm trong ngành xây dựng. Mà vì đó là ngôn ngữ anh dùng để hiểu mọi thứ — kể cả kinh doanh, kể cả cuộc đời.
“Phần cực nhọc nhất, chẳng ai nhìn thấy, lại quyết định cả công trình.”
Tôi đọc câu đó và nghĩ ngay đến marketing.
Khi tôi bắt đầu học làm content, học xây phễu bán hàng, tôi nghĩ phần quan trọng nhất là phần hiển thị — bài viết hay, video thu hút, con số tăng trưởng ai cũng thấy được. Mất khá lâu để tôi hiểu rằng phần quyết định lại là thứ không ai nhìn thấy: hệ thống đằng sau, câu chuyện được xây dựng tầng tầng, mối quan hệ được vun đắp mà không cần khoe.
Anh Tiến không làm marketing. Nhưng anh đang làm đúng thứ mà marketing phải làm — chỉ là anh dùng từ “xây hệ thống người” thay vì “xây phễu khách hàng.”
Ngành của tôi và ngành của anh — tại sao chúng tôi phục vụ cùng một người
Clover Montessori — trường của gia đình tôi đang xây phễu cho — phục vụ các gia đình muốn con được lớn lên trong môi trường tốt. Cha mẹ đưa con vào Montessori là cha mẹ đang nghĩ đến một điều: “Con mình sẽ trở thành người như thế nào?”
Herbalife và Fithouse24 của anh Tiến phục vụ người muốn khỏe hơn, sống tốt hơn. Người tìm đến anh là người đang nghĩ đến một điều: “Mình sẽ là phiên bản nào của chính mình trong tương lai?”
Hai câu hỏi. Một con người.
Người cha mẹ gửi con vào Montessori mà không có sức khỏe thì không thể đồng hành cùng con đủ lâu. Người luyện tập Ironman mỗi sáng mà con không được giáo dục tốt thì thành tích cá nhân không được nối tiếp thành di sản.
Montessori chăm sóc đứa trẻ bên trong — cả đứa trẻ thật lẫn đứa trẻ ẩn náu trong mỗi người lớn. Herbalife và Fithouse chăm sóc cơ thể — phần nền tảng để mọi thứ khác có thể đứng được. Hai thứ không mâu thuẫn. Chúng bổ trợ nhau như móng và tường.
Gia đình anh Tiến là ví dụ sống của điều đó: vợ chồng đều là Ironman, hai con lớn học trường top 40 Mỹ, con nhỏ ở trường quốc tế Singapore. Không phải ngẫu nhiên. Là kết quả của người hiểu rằng đầu tư vào bản thân và đầu tư vào con là hai vế của cùng một bài toán.
Điều anh làm mà tôi học không qua sách
Tôi làm marketing đủ lâu để biết sự khác nhau giữa người bán hàng và người kể chuyện.
Người bán hàng cần bạn tin vào sản phẩm.
Người kể chuyện cần bạn tin vào thứ gì đó lớn hơn — rồi sản phẩm chỉ là công cụ để đến đó.
Anh Tiến là người kể chuyện. Tôi không nghĩ anh tự gọi mình bằng cái tên đó. Nhưng khi anh ngồi kể chuyện không ký được lá đơn nghỉ việc ở Tokyo — anh không bán Herbalife. Anh kể về cái khoảnh khắc mà ai cũng từng có: đứng trước thứ gì đó quan trọng và không biết mình có đủ can đảm không.
Câu chuyện đó không cần sản phẩm. Nó đứng được một mình.
Tôi học được điều này muộn hơn tôi muốn thừa nhận: phần quan trọng nhất của marketing không phải kỹ thuật. Là câu chuyện đủ thật để người khác thấy mình trong đó.
Anh Tiến làm điều đó tự nhiên — vì anh không bao giờ che giấu cái run tay.
Tại sao những người xây hệ thống lớn thường bắt đầu từ một câu hỏi nhỏ
Tôi để ý một điều ở những người xây được thứ gì đó lớn hơn bản thân mình.
Không ai trong số họ bắt đầu với mục tiêu “tôi muốn có 16.000 người trong hệ thống.” Không ai.
Họ bắt đầu với một câu hỏi. Một câu hỏi riêng tư, đôi khi xấu hổ, đôi khi không nói ra được. “Mười năm nữa mình sẽ là ai?” Hay: “Mình đang xây tương lai cho mình hay cho người khác?” Hay: “Nếu cứ đi mãi như thế này, mình sẽ để lại điều gì?”
Câu hỏi của anh Tiến là câu đầu tiên.
Câu hỏi đó đẩy anh ra khỏi Taisei, vào Herbalife, rồi xây một hệ thống trải qua 6 quốc gia. Không phải vì anh biết trước điểm đến. Mà vì anh biết mình không thể ở lại nơi câu hỏi đó không có câu trả lời.
Tôi ở tuổi 29. Câu hỏi của tôi không giống câu hỏi của anh. Nhưng cái động lực đằng sau — cái cảm giác biết mình đang xây móng cho ai — thì tôi hiểu.
Sức khỏe là nền. Nội dung là cầu. Và cả hai cần nhau.
Có một điều tôi chưa bao giờ nói thẳng ra nhưng ngày càng thấy đúng:
Câu chuyện hay nhất là câu chuyện của người đang sống tốt.
Không phải sống hoàn hảo. Không phải không có vết nứt. Mà sống tốt theo nghĩa: có sức khỏe để tồn tại đủ lâu với những thứ mình đang xây, có sự rõ ràng về mình là ai và mình đang đi đâu.
Anh Tiến mỗi sáng tập Ironman. Rồi anh ngồi xây hệ thống. Rồi anh đưa câu chuyện đó ra ngoài — không phải để khoe, mà vì câu chuyện đó là bằng chứng sống cho điều anh mời người khác cùng làm.
Tôi mỗi ngày viết, học, nghĩ cách kể câu chuyện đúng hơn cho những thứ tôi tin vào. Clover Montessori là một trong số đó. Nhưng câu chuyện lớn hơn tôi đang học kể là về việc: người ta có thể bắt đầu lại, dù bắt đầu muộn, dù tay run.
Hai ngành. Hai cách làm việc. Nhưng cùng một niềm tin: người ta xứng đáng được sống một cuộc đời tốt hơn — cho mình, cho con, cho những người xung quanh.
Điều tôi muốn nói thật
Tôi không viết bài này để giới thiệu Herbalife. Tôi cũng không viết để quảng cáo Montessori.
Tôi viết vì tôi tin rằng những người xây được thứ gì đó thật — không phải trên giấy tờ, không phải trên slide trình bày, mà trong cuộc đời thật của hàng chục nghìn con người — thì đáng được nhiều người biết đến hơn.
Anh Bạch Đăng Tiến là người như vậy.
Không phải vì anh thành công. Mà vì anh đã từng cầm bút mà không ký nổi, và vẫn ký.
Cái can đảm đó — không phải can đảm của người không sợ, mà can đảm của người sợ và vẫn làm — là thứ tôi không học được trong sách. Tôi chỉ học được khi gặp người đang sống nó.
Anh Tiến 53 tuổi. Vẫn đang đặt móng cho tầng tiếp theo.
Còn tôi 29 tuổi. Tay đang cầm bút.
Và bài học duy nhất tôi rút ra từ câu chuyện của anh là: viên gạch đầu tiên không cần phải hoàn hảo. Nó chỉ cần được đặt xuống đúng chỗ — và đặt hôm nay.
Kết nối với anh Bạch Đăng Tiến: Email bachdangtien@gmail.com · Instagram @bachdangtien · Zalo: Bạch Đăng Tiến
Leave a comment